TẢN VĂN - Tác giả BÀNG LƯ
Anh tặng cho người
Giữ lại lặng câm
MỆNH MỘT NGƯỜI
Đã
thuộc vào hàng “ thất thập cổ lai hy”! . Ơn trời vẫn khỏe mạnh , bình an! Ở tuổi
này, đã có bề dày đời sống để chiêm nghiệm. Thật ra , Khổng tử từng nói: “ Ngũ
thập nhi tri thiên mệnh”. Tức là tuổi vào 50 đã có thể chiêm nghiệm, đã biết
về mệnh của một người…Nhưng cổ nhân lại dạy : “ Thiên cơ bất khả lộ”. Có
nghĩa biết về vận mệnh một người , nhưng không nên tiết lộ hay giúp họ cãi mệnh.
Cụ
Ngô Hùng Diễn – nhà tướng số lừng lẫy VN giai đoạn 1930 – 1974, nổi tiếng phán
như thần! Cụ đã cứu,cãi mệnh cho rất nhiều
từ người thân, người hàng xóm đến các vị nắm giữ vận mệnh đất nước, từ chối thù
lao để hóa giải lời dặn của người xưa. Nhưng cái giá cụ trả là phải chịu một đời
sống thanh bần và tuyệt tự … Ngày cụ mất không ai biết để tiễn đưa , không có
con cái bưng cho bát nhang lúc di quan... Gia tài thuật tướng số , chỉ duy nhất người học trò là giáo sư Trần Quang
Quyến đang sinh sống tại Mỹ lĩnh hội và viết sách..
Ngửa
lòng bàn tay, một chữ X đỏ son hiện lên mạnh mẽ và rực rỡ. Nằm giữa lòng tay, kết
nối với tâm đạo và trí đạo một cách cân đối, hướng lên 2 gò Thổ và Thái dương.Báo
hiệu một phận đời tha hương, đầy gian truân thử thách. Có một tình yêu nồng nàn
nhiều trắc trở, muộn phiền!. Chữ X còn báo hiệu có một đời sống nội tâm thầm lặng.
Chịu nhiều thị phi với niềm cô đơn lạ lẫm,xa xăm…Chữ X còn khiến dễ dàng nhận
ra những phận đời khác để rồi trăn trở,đắn đo trước khi đưa ra một lời khuyên nào đó.
Thôi
thì “ Thuận cảnh tu đức, nghịch cảnh tu tâm” để hướng về hậu vận. May
thay những gian truân thử thách đã dịu lại, dù rằng niềm cô đơn trắc ẩn vẫn trải
ra…May thay! Con cái thành đạt và hiếu thảo thuận hòa..Là phần thưởng của một
phận đời chữ X chăng? Thế thì cảm ơn phận đời chữ X ! Cảm ơn một mệnh người…
“Hoa niên vào buổi lục tuần
Chén trà hoa lệ bâng khuâng bên thềm!” ( Ta về)
CÓ BƯỚC CHÂN XƯA
Tặng Thanh Tâm – thi sĩ
chếnh choáng!
Màu trăng rơi xuống vai đường nhỏ,
Gió trở mình lay vỡ mảnh sương đêm.
Có bước chân xưa chìm
trong lau cỏ,
Đi một lần… rồi mất hút
không tên.
Trăng đứng đó – như còn chờ ai nữa,
Dõi cuối đường hoang ,lạnh đến nao lòng.
Người đứng lại giữa vô
cùng lặng lẽ,
Nghe mình đau theo bóng
kẻ không mong.
( Thi sĩ : chếnh choáng
viết tặng cuộc tình này .)
***
“Màu
trăng rơi xuống vai đường nhỏ,
Gió trở mình lay vỡ mảnh sương đêm.”
“Có bước chân xưa chìm trong lau cỏ,
Đi một lần… rồi mất hút không tên.”
Không , bước chân xưa đã nhiều lần trên con đường ấy – con đường đúng là không tên với những chiều không tuổi – con đường không tiếng cộ xe , không đèn màu oi ả…
“Anh vẫn thích con đường quạnh vắng. Một
tiếng gù trơ trọi ngàn lau” ( Anh có là thi sĩ chi mô..) .Và thầm nhủ:
“Con đường khói mãi”!
Dõi cuối đường hoang, lạnh đến nao lòng.”
Vâng, trăng đứng đó và lão đứng đó! Để rồi Trăng ngỡ, trăng là lão. Và lão , ngỡ lão là trăng ,còn thao thức giữa khuya này…
Nghe mình đau theo bóng
kẻ không mong”
“Em không về. Thì thôi đành vậy! Chỉ tội nghiệp con đường nằm chờ. Chỉ tội nghiệp tình tôi đứng ngóng. Chỉ thương mãi màu hoa. Chỉ xót mãi màu hoa. Cái màu hoa trên ngàn ngai ngái đó thưa em!”
( Màu hoa trên ngàn).
SỢI CHIỀU TÓC MAI - truyện ngắn
Chiều muộn. Bầu trời dịu đi những cơn nắng màu lửa.Chim rừng về, vang dội tiếng gọi nhau…Dù vậy, con đường về nhỏ nhoi ,len lỏi giữa 2 cánh rừng khai phá ngổn ngang ,vẫn đem lại cho nàng một cảm giác bình yên, lắng đọng lạ thường.
Con đường chiều hôm ấy vẫn đầy khói và…thêm chút tình cờ. Một con khe hiện ra trong vắt, chảy ngang dưới bóng mát cây rừng, khiến cả không gian quanh đó mát rượi. Một nhóm người hạ gánh, ngồi xuống nghỉ ngơi giặt giũ, nghịch nước:
- Mát quá! Nghỉ tí cô hàng xóm ơi... Ai đó trong nhóm trêu nàng.
- Dạ, em phải về lo cơm chiều. Giọng nàng nhỏ nhẹ trong veo, thoáng chút ngượng ngùng.Không phải nàng ngượng ngùng với nhóm người kia ( vì cùng xóm) mà như ngượng có ai đó, đang dõi theo sau . Nhóm người ồ lên và đẩy cao:
- À..à..hiểu rồi! Được đó..được đó...tui thấy được đó!
Ai đó theo sau là lẽ thường, nhưng với chàng,nàng thẹn thùa bối rối.Có thứ gì là lạ,cứ sượng sùng chảy buốt phía sau lưng.Lạ lùng mà…không khó chịu.Lạ lùng mà như vẻ...đã từ lâu! Chàng ở xóm khác, cũng đi làm rẫy về. Cả hai đều biết mà chưa quen với nhau.Nàng biết ,vì từng nghe ai đó trong xóm khen chàng dễ nhìn ,ít nói và chăm học...Nàng đi chậm, chàng theo chậm. Nàng hơi nhanh, chàng vẫn giữ cự ly. Nàng giả bộ ngồi xuống sửa lại gói đồ,nhưng chàng dừng hỏi:
- E..m… có… răng không? .Giọng lúng túng.
- Dạ..không.. có... chi! Nàng nóng ran cả mặt ,cúi xuống lầm thầm:“Sao dám hỏi người ta ?..” .Chàng cũng tần ngần sau câu chào hỏi, không biết tiếp theo phải là gì . Chàng muốn giúp, nhưng không biết cách.Chàng muốn nói, nhưng lời bỗng bay đâu….Một phần không nỡ bỏ đi ,khi bạn đồng hành gặp khó. Một phần vì bỗng dưng đâu đó,có chút lạ lẫm bâng quơ dâng ngập trong lòng, giữ chân chàng lại…
Vậy rồi, đành phải nàng trước, chàng sau,cho đến ngã rẽ về nhà. Nàng thở phào nhẹ nhõm.
. ***
Và chiều lại muộn, chim rừng lại về. Con đường hôm ấy đã thành hôm qua, rồi hôm kia ,rồi…có thể hôm nào...nữa!.Con đường vẫn đầy khói, giữa 2 cánh rừng khai phá ngổn ngang, không còn bình yên nữa! Lòng nàng bây chừ sao ấy… Nửa như trông ngóng ,nửa như vỗ về nhắc nhủ:“ thôi đi!”.
Con đường khói mãi và vắng lạ. Mấy chiều rồi còn gì! Nàng không còn vội về lo cơm chiều,mà chậm rãi ngồi xuống bờ khe.Ngồi như cho dịu đi. Ngồi như thể …biết đâu người ấy... Cái mát rượi tỏa ra từ con khe, không thể chạm vào nàng.Màu chiều chừ đây ,còn trơ lại khói.Ngồi, có còn chăng là lời văng vắng: “ thôi đi!”.
Thật ra, nàng đã có người cầu hôn, có đính ước của hai gia đình từ năm trước. Có hẹn thề lần ấy với vị hôn phu..Nhưng con tim nàng… lạ lắm! Yêu thương như một cõi riêng,không chịu sự ràng buộc của tâm trí. Nó đến ,dù có ngàn lần “ thôi đi” vẫn không ngăn được.. Mà có gì nhiều đâu!Chỉ một lần chiều muộn, một con đường về hôm ấy và vài lời bâng quơ loáng thoáng sau lưng… Có lẽ nào đủ tạo một cõi riêng?
Mãi tới một hôm,tình cờ nghe xóm giềng kháo chuyện, chàng đi học ở đâu xa lắc rồi.Một thoáng thảng thốt vụt qua, nàng ngồi chìm lặng...
Chao ôi! Thì đành…vậy!
thì… “thôi đi!”.
17.16 BUỔI TÀN THU
Sớm tàn thu.
Sương thu lộp độp sân vườn, gió thu se se không ngớt.
Đó là thời khắc giữa đến và đi ,giữa nhẹ tênh và tính toán. Nên đó là thời khắc hạnh phúc nhất của một ngày giữa sớm tàn thu.
" Lục thập nhi nhĩ thuận"
Ta biết, mẹ lại lắng nghe rồi nín lặng. Nín lặng như nỗi cam chịu nhọc nhằn vốn có .Nín lặng như để cưu mang, chia sẻ nhiều hơn với đứa con xa ...
Về với quê là về với trăng, về với con đường cát trắng giữa rừng khuya.
Màu trăng rồi sẽ dịu thêm.Gió sẽ dịu đi.Con đường thưa thớt bóng.Ta lại nghe cay cay cho mỗi phận đời. Nó kiêu bạc làm sao!. Một thằng chừ tóc trắng phơ, nổi bật lên trên khuôn mặt cân đối, đen sì.Hắn có cái mũi thanh tú thẳng phô giữa hai hố mắt thăm thẳm, nâu tuyền hệt như Rabindranath Tagore - nhà hiền triết Bà La Môn người Ấn khổ hạnh, đa tình.Một thằng chỉ đợi ta về để mà thăm thẳm.Khuôn mặt hắn như trang nhật ký mới toanh về Thân phận hay Tình yêu sau mỗi lần gặp lại ...
Rượu lại rót ra, rồi rượu vơi đi .Bọn hắn,mỗi thằng - vẫn một cõi riêng. Bốn bề tám hướng mười phương, nín lặng.Nín lặng như "ý tại ngôn ngoại". Nin lặng, lại như mọi điều từ đó mới vỡ lẽ ra thêm.
14.13 ĐIỆU BUỒN SỚM MAI
Đọc câu thơ giữa sớm tàn thu
Ta chợt nghe ,có một mùa thu vọng về một mùa thu xa lắm!
và bờ kia khói lạnh vương tàn ...
Ngộ ra bước chân thời gian thầm lặng. Ngộ ra mùa, ly biệt buổi tàn thu. Ngộ ra cõi lòng tha hương- niềm cố quận!
Ngộ ra mình làm cuộc tiễn đưa ...
13.11 NIỀM VUI CỦA SỚM MAI
13.10 NGÀY CHỦ NHẬT MỀM
Mỏi chờ một câu vọng cổ xa xăm từ căn chòi đâu đó nhưng không còn nữa, tôi chợt thấy mình giống như câu hát hôm nào chẳng có người nghe! Con đường ruộng đồng cao thấp quanh co như một phận người, duy nhất đón mời tôi đến cạn chiều cuối bãi ...
13.9 CỌNG BUỒN CỎ KHÔ
Từ ngày cọng Buồn bỏ đi, Trịnh gầy thêm, cọng khói cũng gầy thêm. Trịnh ôm đàn ngồi hát và Cọng khói gầy xa lắc .Để rồi bây chừ tận phía trời kia, tóc ngắn lại nghìn trùng trong con mắt khoắt khuya của Trịnh và cỏ lại khô trên mỗi cọng buồn.
Bây chừ ngồi đây, Cọng buồn cỏ khô ơi, quanh tôi là niềm trơ trọi.Năm đã cạn ngày thì tuổi phải tàn phai ...
12.8 NHỮNG GIỌT SƯƠNG NGẦN
12.3 CON ĐƯỜNG MÀU TRĂNG
Rồi con đường trăng của 20 năm trước ấy, chỉ còn lại tiếng chân anh, còn lại tiếng của con tim thổn thức. Sương khuya quyện với màu trăng, ngã màu xưa cũ. Con mắt đã xa , chỉ còn lại chỗ ngồi. Có còn em đâu để nói. Và còn gì để nói nữa đâu… Đành gởi hết màu trăng đêm đó những vần thơ ,rồi xa mãi con đường. Anh gọi màu trăng đêm đó là màu trăng Xa Ngái của tình ta!
Nhìn trăng còn thấy ...
Con đường trăng của 20 năm sau, chỉ còn lại con đường .Tiếng chân bây chừ là đồng vọng. Em có bao giờ về, ngắm lại màu trăng? Màu trăng cố quận và màu trăng nơi em.Màu trăng vú mộng và màu trăng quặn thắt ...
Con đường trăng nào đêm nay em đi. Màu trăng nào đêm nay em ngắm?
Rồi khi nào như máu chảy về tim, em về đau màu trăng cũ .Và trên con đường cát trắng xưa, nghe đồng vọng phương nào?. ..
... nguyên màu ấy không. ".
Em ơi, bao giờ em về? Đừng để tôi, chỉ giữ lại con đường. Hãy cho tôi giữ thêm tiếng chân em, mùi thơm tóc em, lời hẹn ước của em trên suốt con đường hôm đó.Đừng có như sương mù sa đầy ngõ sớm nay. Đừng để tôi tìm tôi giữa khói, trơ trọi tiếng chim,trơ trọi con đường!
Nếu viết được tình ca, tôi sẽ hát. Nếu viết được thơ tình, tôi sẽ ngâm. Để làm gì em biết không? Không phải để gió cuốn đi ...
12.7 VẠT CỎ CA
"Đi về viếng cỏ bờ khe..."
Bùi Giáng đi về phía bờ khe. Còn
tôi, tôi tìm lại con đường.
Tôi về, một chiều Valentine đầy
khói quê nhà. Con sông lắng đỏ,dở dang đời rừng rú. Những người đi, kẻ ở chẳng
biết là ai..
Tôi ngồi
thật lâu với vạt cỏ chiều hôm - vạt cỏ của chiều ngái xa con mắt - vạt cỏ của
chiều rưng rức con tim. Vạt cỏ chiều ơi , mới đó đã bao năm .Cỏ bao lần úa rồi
xanh, còn tôi tóc chừ trắng mãi! Như sớm phải sương, như chiều phải khói . Như
xót dại phải đau khờ . Như thương thì phải khổ. Lời cạn rồi thì mắt phải
xa....Ngày tôi đi nặng quá một niềm . Tôi giấu tôi , giấu Cỏ .Cất mắt buồn vào
rương, treo môi cười ngoài ngõ . Để rồi đi như sợ xóm sợ làng, ngại nhìn cả Cỏ.
Bây chừ ngồi đây Vạt cỏ ơi, ừ đã mấy mươi năm, răng vẫn khôn nguôi về vạt tóc
hai bờ của những ngày áo mỏng. Tóc vui. Tóc buồn. Tóc chờ trăng hay đang bay
cùng gió .Tóc còn dài xanh hay ngắn bạc lắm rồi?...Thôi thì tóc buồn tóc vui,
tóc ngắn tóc dài cũng một phận thuyền quyên . Hạnh phúc hay khổ đau vẫn là một
lẽ. Chúng mình vẫn phải em xuôi tôi ngược phận người!
"Đem thiên lý mộng...
Thì mấy mươi
năm ngược xuôi ngụp lặn, có còn chi! Chỉ tội nghiệp mười ngón gầy hao vàng
nhuộm mối buồn . Từ nghìn dặm Mộng về trùng điệp khói sương, trùng điệp mây
trời rừng núi... Gió thoảng, hương loang hanh hao miền đồng nội , thắp ngọn yên
bình màu nắng ngọt môi. Để tít tắp con đường phía kia ,mối buồn chợt ngút xanh
một mái khói em về.
chở che mối buồn."
Cám ơn Cỏ . Cám ơn lão Bùi. Cám ơn em.
Cám ơn mối buồn. Cám ơn chiều
thật muộn .
Và cám ơn mai kia mốt nọ, Rừng
nghìn sau hát với nghìn xưa...
Đọc thơ, nghe nhạc nói chung...Và đọc thơ Bùi lão tiên sinh hay nghe nhạc Trịnh ... nói riêng.Phải tùy lúc, tùy nơi, tùy xúc cảm hay tâm thế mỗi người.
Niệm Phật tùy vào cái tâm mà ngộ.
Chữ trong kinh hôm nay sẽ khác hôm qua.Chữ với kẻ phàm,khác với người tâm nguyện.Chữ nơi chốn tục, u u minh minh le lói. Chữ nơi cõi thiêng mới ảo diệu vô ngần. ..
Uống trà cũng nhờ cái tâm mà ngộ.
Chén trà ban sớm, sóng sánh màu trăng.Thiên hương lan nhẹ. Chút vị càn khôn chát ngọt hồn người ...
Chén trà ban chiều,vương hồn hoa dại cỏ. Có luống ngậm ngùi đâu đó vờn xa ...
Uống trà nơi cõi thanh, tình ta trùng lai mộng.











.jpg)

